Chào mừng quý vị đến với Việc học là suốt đời.
TÂM TÌNH " LÀNG QUAN HỌ QUÊ TÔI" của Nguyễn Trọng Tạo &Nguyễn Phan Hách
Mùa xuân, lòng người chợt thèm một chút ấm cúng của tình quê hương, làng xóm. Bỗng dưng, giai điệu mượt mà của bài hát "Làng quan họ quê tôi” vang lên. Chẳng người quan họ, mà ai cũng có thể hát rất ngon lành: "Làng quan họ quê tôi, tháng Giêng mùa hát hội...”.
Nghe bài hát này, nhiều người lầm tưởng Nguyễn Trọng Tạo đích thị phải là người Bắc Ninh thì mới nhiều chất quan họ đến vậy. Sự thực thì chỉ có ông Nguyễn Phan Hách – tác giả của phần lời ca – là người gốc Bắc Ninh, còn ông Tạo lại sinh ra ở vùng xứ Nghệ. Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo tâm sự: "Tôi không phải người làng quan họ, cũng chưa đến xứ quan họ lần nào mà lại nhận vơ "Làng quan họ quê tôi”? Vâng, đúng vậy, tôi đã coi Làng quan họ như chính làng mình và đã viết ra bài hát ấy 16 năm trước khi đặt chân lên đất Bắc Ninh. Sự thực là nếu không quen nhà thơ Nguyễn Phan Hách, thì tôi chẳng bao giờ sáng tác ra bài hát Làng quan họ quê tôi”.
Theo nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo kể lại thì vào khoảng đầu năm 1978 ông có gặp Nguyễn Phan Hách, khi ấy nhà thơ Phan Hách vừa làm xong bài thơ "Làng quan họ quê tôi” nên vội lôi ra đọc cho bạn thơ nghe. Biết Nguyễn Trọng Tạo là người có viết nhạc, vừa có bài "Nụ cười Việt Nam”, phổ thơ Chính Hữu phát sóng, nên sau khi đọc xong Nguyễn Phan Hách chép bài thơ đưa bạn và bảo: "Bài này phổ nhạc được ông ạ. Ông phổ cho tôi nhé”.
Nhà thơ – nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo bảo: "Tôi nghe toát mồ hôi và lại hơi buồn cười vì sự hồn nhiên của anh. Thơ thì mênh mông mà mấy bài được phổ nhạc? Nhạc sĩ thì nhiều như lá rừng nhưng có phải ai cũng phổ được bài thơ của anh? Tôi thấy ngại, nhưng cũng vui vẻ hẹn anh: "Vâng, tôi sẽ xem và nếu phổ được tôi sẽ hát cho ông nghe để xin ý kiến nhà thơ”.
Ông Tạo gấp tư bài thơ bỏ vào túi áo rồi đi về làng Khương Hạ (Hà Nội) - nơi các nhà văn quân đội chúng tôi đang ở nhờ. Vài hôm sau, "tôi đem áo ra giặt. Bên cái giếng xây gạch sứt mẻ của gia đình bà Tâm mù trong làng Khương Hạ (tôi móc túi ra bài thơ anh Hách gửi và đọc lại. Lúc ấy từ cái loa làng phát ra những điệu hát quan họ mê hồn. Tôi bỗng thấy bài thơ đang trở thành bài hát trong đầu tôi. Và câu nhạc mở đầu đã hiện lên. Tôi bỏ lại chậu áo quần bên giếng, vào nhà lấy giấy bút ngồi phổ nhạc cho thơ. Được nửa bài hát thì kẻng báo giờ ăn cơm tập thể. Nhà thơ Nguyễn Hoa ở cùng nhà với tôi từ đâu về lấy bát đũa định rủ tôi đi ăn cơm, nhưng thấy tôi đang say sáng tác, anh lặng lẽ đi một mình. Phải nói là Nguyễn Hoa rất hiểu tôi, anh sợ tôi sẽ dang dở mạch cảm xúc. Còn tôi thì hiểu rằng, Nguyễn Hoa sẽ lấy suất cơm lính về cho tôi. Thế là yên tâm tôi ngồi viết một mạch. Khi tôi viết nốt nhạc kết thúc thì Nguyễn Hoa cũng đưa cơm về. Tôi bảo xong rồi, và cám ơn bạn. Anh cười và bảo hát xem nào? Tôi hát cho anh nghe "Làng quan họ quê tôi”. Anh lặng người run rẩy trong xúc động, rồi nói: "Tôi không biết nhạc. Nhìn vào bản nhạc chỉ thấy như giá đỗ. Nhưng bài này hay lắm Tạo ạ”. Lời nhận xét đầu tiên của người bạn khiến tôi rất vui. Lúc đó là một chiều tháng 9 năm 1978”.
Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo kể tiếp: "Sau đó mấy hôm, tháng 12 năm 1978, chúng tôi chuyển lên ở khu nhà mới của Tổng cục Chính trị xây cho anh em nhà văn quân đội tại Vân Hồ 3. Nghệ sĩ Tôn Thất Chiêm ở trường Âm nhạc Việt Nam đến mời chúng tôi đọc thơ tại trường. Anh hỏi tôi có bài hát nào thì cho các em ở trường hát trong đêm thơ cho vui. Tôi chép đưa anh bài "Làng quan họ quê tôi”. Một giờ sau tôi đến trường âm nhạc, đã thấy Kim Phúc - lúc đó mới 18 tuổi đang học năm thứ nhất tại trường Âm nhạc Việt Nam - đang hát bên đàn piano của Tôn Thất Chiêm. Kim Phúc hát hay đến nỗi, tôi tưởng bài hát ấy không phải của mình. Trong cuộc giao lưu với sinh viên trường nhạc đêm ấy, bài hát Làng quan họ quê tôi với giọng hát Kim Phúc đã gây một tiếng vang không thể nào quên... Tiết mục được hoan nghênh nhiệt liệt, khiến tôi cũng bất ngờ. Sau đó, nhạc sĩ Nguyễn An "đòi” tôi đưa bài hát này cho Ban ca nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam dàn dựng. Nhưng rồi cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc xảy ra. Mãi đến tháng 6-1979, bài hát mới được thu thanh. Ca sĩ Tuyết Thanh lĩnh xướng trong tốp ca nữ khi thu thanh chưa được ưng ý. Vừa lúc đó, Thanh Hoa đến, thế là mời Thanh Hoa lĩnh xướng thử. Đẹp quá. Thế là thu luôn. Mấy hôm sau, tôi đi cùng bộ đội tình nguyện Việt Nam tiễu phỉ vùng Bản Son bên Lào, đêm mở đài, nghe được bài hát này với lời giới thiệu: "Nhạc: Nguyễn Trọng Tạo – Lời thơ: Nguyễn Phan Hách”. Từ đó nó trở thành bài hát quen thuộc của người yêu nhạc, rồi được dàn nhạc giao hưởng Lepzich trình diễn trong tuần văn hóa Việt Nam tại Đức, được hãng JVC đưa vào chương trình karaoke của Nhật”.
Hơn phần tư thế kỷ đã trôi qua, ca khúc "Làng quan họ quê tôi” đã được khán thính giả nhiều thế hệ đón nhận, và là một ca khúc tiêu biểu trong đời sáng tác của nhà thơ-nhạc sĩ tài hoa xứ Nghệ: Nguyễn Trọng Tạo.
Năm nay đã ngoài 60 tuổi mà nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo vẫn còn hào hoa lắm. Cái chất phong trần lãng tử ngấm cả vào vóc hình. Ông ôm đàn, tiếng đàn liêu trai, dìu dặt, sáng trong, mê đắm. Tôi nhẩm theo rồi cùng ông lãng du về miền Quan họ qua tâm tưởng xa xôi… Giai điệu dịu êm, ca từ da diết, nhạc phẩm Làng Quan họ quê tôi dù đã trải qua gần nửa thế kỷ, nhưng vẫn tươi rói trong chiều mưa Đà Lạt có ông, có tôi và vợ chồng nhà thơ Vương Tùng Cương.
Những ngữ cảnh để Làng Quan họ quê tôi ra đời
Nguyễn Trọng Tạo sinh ra ở một làng quê xứ Nghệ, ở đó, có những bài hát về làng quê nuôi lớn tâm hồn bao đứa trẻ quê. Những bài hát như Làng tôi của Văn Cao, Làng tôicủa Hồ Bắc… những bài hát mà Nguyễn Trọng Tạo nói: “Nó đã nâng bước lớp trẻ chúng tôi hòa vào mọi làng quê đất nước. Dù năm tháng chiến tranh đạn bom ác liệt, nhiều ngôi làng tan hoang, nhưng những câu hát êm đềm ấy thì mãi mãi thắp sáng trái tim con người luôn hướng về làng quê yêu dấu”.
Ông nói tiếp: “Ra khỏi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, tôi được điều về Hà Nội. Và tôi luôn nhớ làng tôi… Bỗng một hôm nhà thơ Nguyễn Phan Hách đưa tôi bài thơ Làng Quan họ của anh. Hôm ấy tôi đến làm việc với Nhà xuất bản Tác phẩm mới và tình cờ gặp lại anh Hách mới chuyển về làm việc ở đấy. Anh rất vui vì đêm trước tình cờ nghe được một bài hát mới của tôi, bài Nụ cười Việt Nam, phổ thơ Chính Hữu.

Có lẽ vì thế mà anh nảy ra ý định nhờ tôi phổ nhạc cho bài thơ của anh. Tôi thấy ngại, nhưng cũng vui vẻ hẹn anh: “Vâng, tôi sẽ xem và nếu phổ được, tôi sẽ hát cho ông nghe để xin ý kiến nhà thơ”.
Miên man trong hoài cảm, Nguyễn Trọng Tạo tiếp:“Tôi vốn rất mê những làn điệu dân ca Quan họ. Từ thời máy bay Mỹ ném bom xuống những trận địa pháo phòng không đặt ở làng tôi, tôi đã được nghe những anh chị văn công xung kích của quân đội đến làng hát cho bộ đội và dân làng tôi nghe những bài hát Quan họ mượt mà. Quan họ chinh phục tôi từ đó. Tôi cũng bị Quan họ chinh phục bởi phim Đến hẹn lại lên.Bộ phim ấy đã dấy lên trong tôi tình yêu thương những con người xứ ấy, những con người suốt đời làm lụng và ca hát, nhưng bao biến động đã vỗ sóng lên số phận không may của họ. Tôi đã mê những câu thơ đẹp và đau đến nao lòng của “ông Hoàng thơ Kinh Bắc” Hoàng Cầm khi được đọc sớm bản thảo Về Kinh Bắc của ông: “Cúi lạy mẹ con trở về Kinh Bắc/ Chiều xưa ghẻ quạt voi lồng/ Thân cau cụt vẫy đuôi mèo trắng mốc/ Chuồn chuồn khiêng nắng sang sông”… Nhưng tôi đâu biết một ngày mình sẽ viết ra bài hát Làng Quan họ quê tôi!
Lại nói chuyện hôm gặp anh Nguyễn Phan Hách, sau khi chia tay anh, tôi cũng quên mất bài thơ còn cất trong túi áo. Mấy ngày sau, tôi đem áo ra giặt. Bên cái giếng xây gạch sứt mẻ của gia đình bà Tâm mù trong làng Khương Hạ, Hà Nội, nơi các nhà văn quân đội chúng tôi đang ở nhờ, tôi móc túi ra bài thơ anh Hách gửi và đọc lại. Lúc ấy từ cái loa làng phát ra những điệu hát Quan họ mê hồn. Tôi bỗng thấy bài thơ đang trở thành bài hát trong đầu tôi. Và câu nhạc mở đầu đã hiện lên. Tôi bỏ lại chậu áo quần bên giếng, vào nhà lấy giấy bút ngồi phổ nhạc cho thơ.
Viết được nửa bài hát thì kẻng báo giờ ăn cơm tập thể. Nhà thơ Nguyễn Hoa ở cùng nhà với tôi từ đâu về lấy bát đũa định rủ tôi đi ăn cơm, nhưng thấy tôi đang “say” sáng tác, anh lặng lẽ đi một mình, sợ tôi sẽ dang dở mạch cảm xúc.
Khi tôi viết nốt nhạc kết thúc thì Nguyễn Hoa cũng đưa cơm về cho tôi. Tôi bảo xong rồi, và cám ơn bạn. Anh cười và bảo hát xem nào? Tôi hát cho anh nghe Làng Quan họ quê tôi. Anh lặng người run rẩy trong xúc động, rồi nói: “Tôi không biết nhạc. Nhìn vào bản nhạc chỉ thấy như giá đỗ. Nhưng bài này hay lắm Tạo ạ”. Lời nhận xét đầu tiên của người bạn khiến tôi rất vui. Lúc đó là một chiều tháng 9 năm 1978”.
Những người đầu tiên trình diễn Làng Quan họ quê tôi
Nguyễn Trọng Tạo cho biết: “Ca sĩ đầu tiên hát Làng Quan họ quê tôilà Kim Phúc, lúc đó mới 18 tuổi, đang theo học năm thứ nhất tại Trường Âm nhạc Việt Nam, và được nghệ sĩ Tôn Thất Triêm đệm đàn trong đêm giao lưu của các nhà thơ quân đội với trường. Tiết mục được hoan nghênh nhiệt liệt, khiến tôi cũng bất ngờ. Nhưng người thu thanh đầu tiên bài hát này là ca sĩ Thanh Hoa (hát cùng tốp nữ), và được phát sóng trên Đài Tiếng nói Việt Nam vào tháng 6 năm 1979. Từ đó, nó trở thành bài hát quen thuộc của người yêu nhạc, rồi được dàn nhạc giao hưởng Leipzig trình diễn trong tuần văn hóa Việt Nam tại Đức, được hãng JVC đưa vào chương trình karaoke của Nhật. Bài hát này được nhiều ca sĩ thu thanh, thu hình, sản xuất đĩa nhạc. Gần đây nhất là Anh Thơ, Trọng Tấn, Trung Anh… Nhiều biên đạo múa cũng lấy nhạc Làng Quan họ quê tôi dàn dựng múa.
Có người thắc mắc với tôi vì sao lời ca trong các bản thu thanh có chỗ khác nhau? Và lời nào là “chuẩn”? Có một thay đổi quan trọng là câu hát gốc “Làng Quan họ quê tôi, những năm bom Mỹ thả” được đổi thành “Làng Quan họ quê tôi, tiếng ca xanh ước hẹn”. Đó là do Nhà xuất bản Âm nhạc khi thu đĩa hát (1984) đã yêu cầu tôi sửa lại để phát hành ra quốc tế thuận lợi hơn?! Và tôi bất đắc dĩ phải sửa lại. Tuy nhiên, sau đó nhiều ca sĩ vẫn hát theo như bản nhạc ban đầu công bố, và tôi thích được hát như bản đầu tiên này. Còn một số từ do ca sĩ nhầm nên đã làm sai lạc đi, như“Con sông Cầu làm bao xanh, ngang lưng làng Quan họ xanh xanh” bị hát sai thành “Con sông Cầu làng bao quanh, ngang lưng làng Quan họ xanh xanh”; câu “Chị cả tựa mạn thuyền, anh hai ngồi bẻ lái” bị hát sai thành “Chị cả tựa mạn thuyền, anh hai ngồi thổi sáo”… thì cũng là tam sao thất bản vậy. Điều quan trọng là bài hát đã đi vào lòng người, nó làm cho tâm hồn người ta đẹp hơn, yêu đời hơn, yêu quê hương đất nước hơn”.
Mặc dù tuổi đời đã khá cao. Ở ông, vẫn còn đó sự chân thành gần gũi, vẫn còn đó sự nồng nàn tin yêu cùng nỗi ưu uất thường trực như là nghiệp chướng tiền định đối với những - con - người - sinh - ra - làm - nghệ - sĩ. Vẫn mơ màng nơi đáy mắt, Nguyễn Trọng Tạo lại ôm đàn và hát: “Người ơi, làng Quan họ quê tôi. Những năm bom Mỹ thả, loan phượng vẫn ăn xoài. Hương thơm đồng lúa chín. Quan họ về mà là về trao duyên. Ấy Quan họ về… là về trao duyên ơ hớ…”.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi…
Trịnh Chu
Nguyễn Quảng Long @ 06:32 18/04/2012
Số lượt xem: 3203
- Quan họ Bắc Ninh di sản văn hóa thế giới (25/12/10)
- Chiếc nón quai thao. (27/10/10)
- Tự khúc gửi người (19/07/10)
- Ới ơ, câu hát làng Diềm (09/07/10)
- Ba mươi sáu phố phường (29/06/10)
Bài thơ đã được nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo phổ nhạc năm 1978 thành bài hát Làng Quan họ quê tôi – một trong những bài hát đặc sắc và tiêu biểu cho sự ảnh hưởng của âm nhạc bác học đến dân ca.
Sự tác động của dân ca Quan họ đến thơ là một tất yếu, bởi trong dân ca Quan họ có những mạch ngầm cảm xúc phù hợp với mạch cảm xúc của thi ca và đó cũng là mạch cảm xúc của con người Việt Nam. Chính giá trị nghệ thuật đó là nguồn thi hứng, nguồn chất liệu dồi dào để nhà thơ viết lên những vần thơ đậm chất Quan họ. Nguyễn Phan Hách sinh ra, lớn lên trên vùng quê Quan họ, là người say mê và am hiểu Quan họ. Chính tình yêu và tâm hồn đồng điệu với những làn điệu Quan họ đã khơi nguồn cảm xúc để nhà thơ viết bài Làng Quan họ, bài thơ đã tái hiện được những nét văn hóa cổ truyền của Quan họ với những:
Nhà thơ - Nhạc sĩ: Nguyễn Trọng Tạo
Tháng giêng mùa hát hội
Áo nâu ướp hương trầm
Nón thúng quai thao rủ
Buông dài nếp xống thâm
Đối với người dân vùng Kinh Bắc mùa xuân tháng giêng là mùa của lễ hội, tình yêu đôi lứa. Bài thơ nhắc đến những hình ảnh quen thuộc của Quan họ ở đấy là những câu ca, nón thúng quai thao, áo nâu, cửa đình, rồi đến hình ảnh chị cả tựa mạn thuyền, Quan họ về trao duyên… tất cả cho thấy một không gian văn hóa của người Kinh Bắc hiện lên trên trang thơ đầy ắp chất Quan họ.
Bên cạnh đó Làng Quan họ còn là những vần thơ miêu tả về không khí chiến đấu chống Mỹ của dân tộc, lời ca Quan họ theo người chiến sỹ lên đường ra trận, người phụ nữ đưa chồng, tiễn người yêu cũng bằng câu hát:
Em tiễn anh lên đường
Đứng bên bờ em hát
Muốn gửi đi theo anh
Cả dòng sông trong mát.
Với người Kinh Bắc câu ca Quan họ giờ đây không chỉ là câu hát đơn thuần trong những ngày lễ hội, nó còn là những tâm tư nguyện vọng, là tình cảm quê hương, là tình yêu đôi lứa và hơn hết được lồng vào tình yêu đất nước.
Từ sáng tác của thi ca đến âm nhạc bác học là một quá trình sáng tạo và biến đổi. Đến năm 1978 bài thơ Làng Quan họ được nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo phổ nhạc và có tên là Làng Quan họ quê tôi. Như vậy sau mười năm bài thơ tồn tại theo đúng nghĩa của một bài thơ, Làng Quan họ đã được chắp lời ca tiếng hát từ đó tồn tại trong một loại hình nghệ thuật mới. Ở đây phải kể đến vai trò của người nhạc sĩ là rất quan trọng, Nguyễn Trọng Tạo đã thổi vào bài thơ một sức sống mới, một tâm hồn đồng điệu giữa thi ca và âm nhạc, từ đó tạo ra sự hài hòa cân đối và sâu lắng. Khi trở thành một tác phẩm âm nhạc, bài hát Làng Quan họ quê tôi đã có một sức sống mới, có sự biến đổi để phù hợp trong môi trường tồn tại của mình. Đối chiếu giữa hai văn bản của thơ ca và âm nhạc chúng ta rất dễ dàng nhận ra điều đó. Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo đã bắt được cái hồn của bài thơ, ông không lấy nguyên mẫu từng câu từng chữ trong Làng Quan họ, mà sử dụng những câu, những đoạn phù hợp với ý tưởng của mình.
Ảnh chùa Dâu
Cho đến nay bài hát Làng Quan họ quê tôi từ một tác phẩm âm nhạc bác học trở thành một bài hát dân ca, chính xác hơn là lẫn vào dân ca và tồn tại như một bài dân ca Quan họ, đây thật sự là một trường hợp hy hữu và rất đặc biệt. Có được điều này bởi trong Làng Quan họ quê tôi chứa đựng những yếu tố của Quan họ, từ lời ca đến nhạc điệu đều đạt đến chuẩn mực của một bài Quan họ với những câu thơ sâu lắng, duyên dáng và nhạc điệu nhẹ nhàng, tình tứ. Nhà thơ và người nhạc sĩ đã có sự đồng cảm, gắn tình yêu quê hương đất nước với tình yêu lứa đôi, gắn truyền thống với hiện tại.
Từ Làng Quan họ đến Làng Quan họ quê tôi biểu hiện sự ảnh hưởng của Quan họ đối với thi ca, thi ca đối với âm nhạc bác học và âm nhạc bác học đối với dân ca (âm nhạc dân gian). Có thể nói đây là hiện tượng tiêu biểu cho ảnh hưởng của văn nghệ dân gian đến những sáng tác hiện đại và ngược lại. Hiếm có một loại hình nghệ thuật dân gian nào lại có được sự ảnh hưởng đến văn chương mạnh mẽ như Quan họ và cũng hiếm có một bài thơ nào lại được sáng tác và trở thành một bài dân ca Quan họ hay đến vậy. Bài hát Làng Quan họ quê tôi đã tồn tại trong những môi trường như thế.